Cuộc khám online “thần tốc” và hành trình chạy đua với thời gian của bênh nhân ung thư trực tràng từ Nhật Bản về Việt Nam

Quyết tâm đổi đời và con đường xuất khẩu lao động

Sinh ra và lớn lên tại một vùng quê nghèo của Bắc Trung Bộ, anh Nguyễn Hữu Hiệu ở huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa như bao người con xứ Thanh khác ngoài công việc đồng áng hàng ngày, anh đều tranh thủ làm thuê để kiếm thêm thu nhập cho gia đình. Nhà có 3 anh em, bản thân anh là con trưởng nhưng lại không mấy bận tâm về cuộc sống riêng, mọi cố gằng vất vả của anh chỉ mong bố mẹ và các em có một cuộc sống tốt hơn. Công việc nhà nông cũng chỉ theo vụ, những lúc nhàn rỗi, ai thuê gì anh cũng làm không kể nặng nhọc hay khó khăn. Dù đã cố gắng rất nhiều nhưng cuộc sống cũng chỉ đủ ăn. Làm việc cật lực là thế, nhưng ngày công nơi vùng quê nghèo cũng không thể vượt quá con số 150.000 đồng.

Khi cùng bố mẹ lo lắng cho hai em ăn học và xây dựng gia đình, anh bỗng nhận ra bản thân không có gì ngoài hai bàn tay trắng. Anh tự thầm nhủ với bản thân nếu cứ sống mãi thế này thì không được. Với mong muốn có một cuộc sống tốt hơn để lo cho bố mẹ đang tuổi xế chiều cùng hi vọng cải thiện kinh tế gia đình và anh đã quyết tâm đăng ký đi xuất khẩu lao động tại Nhật Bản.

Thương con và mong muốn sau này con sẽ có một số vốn nho nhỏ để có thể tự kinh doanh, bố mẹ anh đã cầm đỏ để vay mượn ngân hàng. Cùng với sự hỗ trợ của người thân, sau một năm, ngày đi làm tối học anh đã chính thức trúng tuyển. Ngày nhận được hộ chiếu từ Đại sứ quán gửi về cả nhà anh đã cùng ôm nhau khóc. Khóc cho niềm vui, khóc cho nỗi chia xa và khóc cho những hi vọng của cả gia đình.

 

Cuộc sống nơi đất khách và cơn bạo bệnh bất ngờ

Lần đầu tiên đặt chân đến đây anh vừa mừng vừa lo. Bởi anh được biết cuộc sống nơi đất khách thật sự không dễ dàng. Mặc dù đã biết trước, nhưng khi hòa mình vào anh vẫn cảm thấy “sợ hãi”. Do đã có tuổi, bằng cấp không được cao như những đồng hương khác nên anh được phân đến một tỉnh khá xôi của đất nước mặt trời mọc này. Công việc của anh cũng loại thuộc vất vả và nguy hiểm nhất,  đó là dựng dàn giáo xây dựng cho khu dân sinh và công nghiệp. Mỗi ngày anh bắt đầu việc từ 7 sáng, 1h chiều ăn vội vài ba miếng cơm không rau rồi làm tiếp tục cho đến 12h đêm. Về đến nhà đã 1h sáng, anh tranh thủ ăn tạm gói mì, vệ sinh cá nhân rồi chợp mắt một chút.

Nhiều khi thấy nản lòng phần vì nhớ nhà phần vì mệt. Nhưng nghĩ đến anh mắt hi vọng của mẹ, chờ mong của cha, nhớ đến khoản nợ “khổng lổ” mà gia đình đang gánh, anh lại tự an ủi và không quên dặn mình cần cố gắng hơn nữa. Do chưa thạo việc, lại là người mới nên số tiền ít ỏi anh gửi về hàng tháng cũng chỉ để lo thêm cuộc sống hàng ngày cho bố mẹ và trả lãi ngân hàng.

Cứ như vậy, cuộc sống trôi qua, chớp mắt anh đã đón Tết xa nhà gần hai năm. Trong khoảng thời gần đây, anh luôn thấy đầy bụng và khó tiêu. Nghĩ do mình ăn uống không đủ chất, anh cũng chỉ mua thuốc tiêu hóa về uống. Đây cũng là thời điểm vô cùng quan trọng với anh, bởi hết năm nay anh sẽ được lên lương đồng nghĩa với việc số tiền anh gửi về cho bố mẹ cũng theo đó mà tăng lên.

Bỏ qua những đớn đau và dấu hiệu bất thường, anh tiếp tục công việc với mong ước sớm trở về với gia đình. Nhưng có lẽ, cuộc đời có phần hơi bất công với anh. Bởi không chỉ là dấu hiệu đau đớn thông thường nữa rồi. Bụng anh to và đi ngoài nhiều một cách bất thường. Rồi một ngày phát hiện phần hậu môn máu cháy liên tục, anh mới thật sự bàng hoàng và lo sợ.

Khi được đưa vào viện cấp cứu, anh được chuẩn đoán là ung thư đại tràng. Thân hình bé nhỏ của anh lao đao như trực ngã. Nhưng anh vẫn phải cố gắng và kiên cường bởi đây anh không có ai ngoài bản thân mình. Không có tiền, cực chẳng đã anh xin ra viện và tiếp tục chữa trị theo thuốc bác sĩ kê. Nhưng tất cả đều không hiệu quả.

Khi diễn biến bệnh có phần phức tạp, anh phải nhập viện lần 2. Trong suốt 24 ngày nằm tại đây, anh chỉ được khám và làm các xét nghiệm, còn chưa được tiến hành điều trị mà số tiền đã là hơn 30 man (tương đương hơn 70 triệu đồng tiền Việt). Đó cũng là toàn bộ số tiền mấy tháng nay anh không dám gửi về. Sau khi hỏi về phác họa đồ trị, các bác sĩ nơi đây cho biết, với tình hình bệnh của anh ít nhất sẽ phải trải qua 2 cuộc phẫu thuật, 1 lần hóa trị. Thời gian sẽ kéo dài khoảng hơn 1 năm và kinh phí khoảng gần 1 tỷ đồng.

Cả người anh như rơi vào hố băng bởi dù bán hết nhà cửa, ruộng đất ở Việt Nam anh cũng không thể có nổi nửa số tiền đó. Mọi thứ tương lai, cuộc sống của anh đã gần như khép lại. Anh xin ra viện, và chấp nhận tình huống xấu nhất là bỏ mình nơi xứ người.

Anh Nguyễn Hữu Hiệu và PGS.TS.BS. Nguyễn Anh Tuấn

Cái vuốt tay định mệnh và cuộc khám online “thần tốc”

Từ ngày bị bệnh, ngoài thời gian đi làm, anh đều tranh thủ tìm tất cả thông tin về căn bệnh của mình. Khi đã biết cơ hội “sống” ở Nhật quá mong manh, anh bắt đầu thử tìm hiểu về các y bác sĩ và phương pháp của Việt Nam. Như một định mệnh, trong lúc vô tình lướt tay qua một chương trình về sức khỏe trong nước, anh đã đọc được một thông tin vô cùng quan trọng. Bệnh tình của anh có khả năng sẽ được cứu chữa. Nếu may mắn hơn anh sẽ không phải đeo hậu môn nhân tạo.

Anh chia sẻ về buổi sáng định mệnh đó: “Không biết lấy sức mạnh và niềm tin ở đâu mà khi xem chương trình đó xong, tôi điên cuồng tìm và đọc về tất cả thông tin, công trình của vị bác sĩ ấy. Trời không phụ lòng người có công, tôi tìm từ 4h đến 7h sáng mới thấy được trang facbook của bác. Đúng 7h sáng ngày 18/9, tôi nhắn tin hỏi thăm bác đồng thời có nói qua về hiện trạng bệnh của tôi với mong muốn được ra giải pháp và lời khuyên. Tôi biết ở Việt Nam, tầm Phó giáo sư như bác chắc gì đã đọc và tiếp chuyện với mình nên không hi vọng nhiều. Đến 4 ngày sau tôi mới dám mở ra, thật bất ngờ là có hàng chục cuộc gọi nhỡ và dòng chũ: “Bằng mọi cách, cháu phải về Việt Nam. Chú sẽ cứu cháu” ngay sau khi tin nhắn của tôi. Và khi ấy mới là 5h sáng Việt Nam”.

Đọc xong dòng tin nhắn ấy, anh bảo anh đã khóc rưng rức như một đứa trẻ bị đánh đòn oan vậy. Suốt nửa năm tăm tối với cơn bao bệnh này, giờ anh thật sự có thể sống để trở về quê hương và gia đình rồi. Dù chưa chỉ là thăm khám online, dù chưa một lần được biết mặt, điểm tên nhưng không hiểu vì sao anh lại đặt trọn vẹn niềm tin vào người bác sĩ ấy và cùng niềm tin mãnh liệt: Người ấy có thể cứu sống anh

Hành trình chạy đua với thời gian và cái kết có hậu

Nhờ câu nói của người thầy thuốc quân nhân – PGS.TS. BS Nguyễn Anh Tuấn hiện đang giữ Phó viện trưởng Viện phẫu thuật tiêu hóa, Chủ nhiệm khoa phẫu thuật ống tiêu hóa Bệnh viện Trung ương Quân đội 108 mà anh đã gác lại tất cả mọi thứ nơi đây.Do ảnh hưởng của đại dịch covid-19, đường về nhà với anh chưa bao giờ gian nan và kho khăn đến vât. Suốt 1 thang ròng, ôm tấm thân bệnh tật, anh chạy khắp nơi, hết đi lại về. Nhiều hôm đi được nửa đường phải về vì máu ra nhiều quá. Hi vọng rồi lại tuyệt vọng. Cuối cùng dưới chỉ hỗ trợ hết mình của PGS.TS.BS. Nguyễn Anh Tuấn, anh đã xin được giấy phép xuất cảnh trở về nước. Đây cũng là lúc bệnh của anh ngày một nặng. Bởi bệnh của anh đã ở giai đoạn IVB cùng biến chứng khối u chảy máu rất nhiều lần thì việc anh có thể qua cửa máy bay hay không cũng là một câu hỏi lớn.

Cố gắng lắm anh mới có thể “an toàn” lên máy bay. Chưa kịp vui mừng khi đặt chân về quê hương, anh cùng toàn bộ phi hành đoàn phải thực hiện cách ly 14 ngày tại Đà Nẵng. Dù bất cứ lý do gì, vì sự an toàn của toàn dân và đất nước, dù rất cố gắng nhưng anh và người bác sĩ quân ấy cũng không thể làm khác được. 14 ngày nơi đây, anh chỉ ăn được cháo trắng và đo khám thân nhiệt thông thường. Sức khỏe ngày một yếu đi.

Khó khăn chồng chất khó khăn khiến bản thân anh và gia đình trở nên kiệt quệ cả tinh thần và vật chất. Mỗi khi đêm xuống, anh đều không khó lòng chợp mắt bởi thật sự không cam lòng. Anh đã mạo hiểm và bất chấp tất cả để về nước lẽ nào lại gục ngã đến phút cuối cùng. Mỗi một ngày trôi qua là một ngày anh cùng gia đình và PGS.TS.BS Nguyễn Anh Tuấn chiến đấu đến kiên cường và bền bỉ. Mỗi ngày, gia đình và người bác sĩ quân nhân ấy lại tiếp thêm cho anh sức mạnh để có thể tiếp tục chiến đấu.

Một cuộc chạy đua kiên cường, bền bỉ và vô cùng khó khăn phức tạp của bệnh nhân cũng như PGS.TS.BS Nguyễn Anh Tuấn cuối cùng đã chiến thắng. Ngay sau khi đặt chân đến sân bay Nội Bài, anh đã được chuyển thẳng đến viện 108. Và cuộc chiến đến đây mới thực sự khốc liệt. PGS.TS.BS Nguyễn Anh Tuấn cho biết: “Chúng tôi thực hiện ca phẫu thuật từ 8h sáng đến 14 chiều, do biến chứng và di căn quá nặng, tôi sự thực lo lắng em ấy sẽ mất trên bàn mổ. Số máu chảy ra và tiếp vào không biết nói là cái nào nhiều và nhanh hơn.” Trải qua 8h “chiến đấu” căng thẳng, người bác sĩ quân nhân đã giữ được lời hứa với chính bệnh nhân của mình khi có thể mang anh từ tay tử thần trở về. Sau 15 ngày phẫu thuật, tình trạng của anh đã cải thiện rất nhiều và chuẩn bị bước sang hóa trị về sau.

Khi tôi hỏi PGS.TS.BS Nguyễn Anh Tuấn về lý do cuộc khám online “thần tốc” cùng lời tiên đoán kiên định ấy ông không ngần ngại cho biết: “Với cương vị là một thầy thuốc, thấy bệnh nhân còn khả năng chữa được, tôi nhất định phải chữa. Trên cương vị là đồng bào của bạn ấy, thấy người bị nạn thì quyết tâm phải cứu. Đó không chỉ đơn giản là một mạng người mà còn cả một gia đình.”

Dù biết rằng, phía trước anh sẽ còn gặp rất nhiều khó khăn, khi bệnh tình mới chỉ được một nửa, món nợ trước đó anh và gia đình vẫn chưa thể trả. Nhưng như anh nói có sức khỏe là có tất cả. Cuộc đời không phải lấy tất cả của anh. Ít nhất, ông trời vẫn ưu ái cho anh biết và gặp được PGS.BS.TS. Nguyễn Anh Tuấn để anh còn có cơ hội sống và tiếp tục hi vọng. Xin mượn câu nói cuối cùng của PGS.BS.TS. Nguyễn Anh Tuấn: “Dù ở bất kỳ hoàn cảnh khó khăn nào bạn cũng đừng bao giờ buông bỏ. Hãy giữ vững niềm tin, phép màu sẽ xuất hiện”.

 

 

Inbox tư vấn trực tiếp bởi PGS.TS. Nguyễn Anh Tuấn tại:

 Website: https://drnguyenanhtuan.com
– Facebook: https://facebook.com/Pgs.Ts.NguyenAnhTuan
 Hotline: 0988.849.234